| TRƯƠNG HIỆU
Cái thiếu lớn nhất của du lịch Việt Nam là thiếu kết nối giữa các doanh nghiệp. Nhiều doanh nghiệp chỉ lo tranh giành về giá cả dịch vụ với nhau thay vì cùng chia xẻ hoa hồng và cùng hưởng lợi. Cần phải tìm ra các giải pháp khả thi, xây dựng các chương trình, chiến lược nhằm ổn định và tiếp tục đà tăng trưởng. Đó là nhận định chung từ các chuyên gia và doanh nghiệp du lịch đưa ra trong hội thảo chuyên đề Du lịch và những giải pháp vượt suy thoái do Hiệp hội Du lịch đồng bằng sông Cửu Long, Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (chi nhánh Cần Thơ) và Công ty VCG phối hợp tổ chức ngày 19-9. Du lịch Việt Nam đang đứng trước những thách thức từ hậu quả của cuộc khủng hoảng kinh tế. Theo thống kê, trong tám tháng đầu năm 2009, khách du lịch quốc tế đến Việt Nam đã giảm 22% so với cùng kỳ năm ngoái. Khách đường biển cũng giảm 45%, khách đường bộ giảm 44%. Chỉ lo tranh giành nhau Nguyễn Thanh Lâm, chuyên gia tư vấn phát triển và quản trị của Công ty VCG, cho biết kế hoạch đặt ra cho năm 2010 là đạt 5-5,5 triệu khách du lịch quốc tế, thế nhưng điều này khó với tới. Trong khi đó, các nước khác như Malaysia, Indonesia vẫn phát triển tốt. Malaysia năm 2009 đón đến 23 triệu lượt khách, vẫn vượt một triệu lượt so với năm 2008. Và Indonesia trong vài năm nay vẫn có lượng khách tăng triển đều đặn. Theo ông Lâm, sở dĩ họ đạt được kết quả này là do có chiến lược phát triển du lịch nội địa rõ ràng. Còn ở chúng ta thì không có được chiến lược này. Vì vậy hiện nay 100/200 dự án phát triển du lịch ở Phan Thiết không tiến triển được, Phú Quốc cũng giậm chân tại chỗ. Theo ông Trần Hùng Việt - Phó Tổng Giám đốc Saigontourist, để du lịch Việt Nam phát triển thì trước hết cần nâng cao ý thức nhân dân về tầm quan trọng của ngành du lịch. Chúng ta cũng cần sự nhất quán trong chính sách liên quan đến hoạt động du lịch. Tiếp đến là phải xây dựng sản phẩm du lịch dựa trên thế mạnh của Việt Nam. Cần xây dựng những sản phẩm mang tính khác biệt dựa trên thế mạnh của thiên nhiên, văn hóa truyền thống đáp ứng nhu cầu ngày càng cao và đa dạng của du khách. Cần xây dựng những trung tâm dịch vụ về du lịch MICE (du lịch kết hợp hội thảo, hội nghị). Ông Nguyễn Thanh Lâm cũng cho rằng cái thiếu lớn nhất của du lịch nước ta hiện nay là thiếu kết nối giữa các doanh nghiệp, giữa doanh nghiệp du lịch trong nước và ngoài nước. Thay vì chúng ta cùng làm cùng chia huê hồng thì chúng ta lại nặng về giành giật giá cả dịch vụ lẫn nhau. Các doanh nghiệp trong nước cần hạn chế cạnh tranh với nhau để tăng cường hợp tác. “Đây là những vấn đề được đặt ra trong chiến lược phát triển du lịch Việt Nam nhưng lại thiếu những công việc cụ thể. Vì vậy, các hiệp hội du lịch, chuyên gia quản lý du lịch, cũng như các doanh nghiệp cần quan tâm vấn đề này!” - ông Lâm đề nghị. Theo ông Lâm, thế giới đã có một triết lý mới về du lịch rồi, làm du lịch không hẳn chỉ để nghỉ dưỡng và thu tiền. Khẩu hiệu lớn về du lịch hiện nay là “Bạn hãy đi, hãy nhìn, hãy cảm nhận trước khi những điều này biến mất”. Có nghĩa là hoàn cảnh môi trường du lịch thế giới đang bị biến hóa không ngừng, chúng ta đã và đang bị đánh mất những vốn cơ bản trời cho, ông cha để lại. Mục tiêu là làm sao khai thác du lịch có hiệu quả nhưng chúng ta đang gặp vấn nạn lớn về giao thông, hạ tầng, môi trường, vệ sinh... Du lịch Việt Nam bỏ qua các làng mạc Ông David Blackhall, Phó Tổng Giám đốc điều hành Quỹ đầu tư Vinacapital, cho biết ông vẫn tin tưởng vào tương lai du lịch Việt Nam: “Chúng ta cần cắt giảm chi phí để tăng lợi tức, giảm giá thành để thu hút khách. Đồng thời, chúng ta cần hoạch định lại những khách sạn nhỏ từ hai đến ba sao để phù hợp nhu cầu của du khách. Đặc biệt cần lập ra những mô hình làng mạc quanh các điểm du lịch, khách sạn để thu hút, hấp dẫn khách du lịch”. Ông Berthold Heinemann, Giám đốc điều hành Công ty Tư vấn Mai A.B, nêu trường hợp TP Yubari (Nhật) là một thành phố nhỏ với 12 ngàn dân. Trước đây, Yubari không được du khách biết đến, nghèo nàn với món nợ 33 triệu USD. Nhưng Yubari đã đề ra một kế hoạch phát triển du lịch rất tốt. Trước hết, họ lập ra một ban nghiên cứu để làm sao phát triển được du lịch. Theo ông Berthold, họ đã nhận ra rằng thành phố này tuy nghèo nàn nhưng có tỷ lệ người ly hôn rất thấp. Vì vậy, họ sử dụng từ Fusai (có nghĩa là nợ nần và yêu thương, hôn phối) để gọi tên cho thành phố. Đồng thời, thành phố trao giấy chứng nhận “vợ chồng hạnh phúc” cho tất cả gia đình này. Kết quả là từ chiến địch này, du khách từ mọi nơi đã tò mò kéo về Yubari cũng để được thành phố này trao tăng danh hiệu vợ chồng hạnh phúc. Ngày nay, Yubari đã xóa được nợ nần và trở thành thành phố du lịch nổi tiếng thế giới. Ông Berthold Heinemann đúc kết: “Thành công du lịch Yubari không phải cần dùng tiền đổ ra, mà xuất phát từ sự nghiên cứu chính xác về tiềm năng du lịch, tạo thành thế mạnh riêng biệt. Yubari chỉ đưa ra giấy chứng nhận cho du khách thì không tốn kém về tiền bạc”.
| Các tuyến biển nên chọn hướng đi riêng Để có sản phẩm đặc thù, ông Trần Hùng Việt cũng đề nghị: Các tuyến biển nên mạnh dạn chọn hướng đi riêng và tạo sự khác biệt. Chẳng hạn như Vũng Tàu chọn mô hình du lịch biển kết hợp sự kiện sinh động như thể thao, giải trí, văn hóa... Nên xây dựng Côn Đảo, Phú Quốc trở thành tuyến biển du lịch nghỉ dưỡng cao cấp; Nha Trang, Phan Thiết chọn du lịch kết hợp mua sắm, hội nghị, hội thảo. Biển Quảng Bình, Quảng Trị, Đà Nẵng, Hội An, Quảng Ngãi, Quy Nhơn thích hợp du lịch biển kết hợp tìm hiểu lịch sử, văn hóa truyền thống... | (Nguồn: Báo Pháp Luật) |